Trằn trọc thao thức ngủ chẳng nên
Chuông điểm mười hai tiếng vang rền
Tháng mười sương xuống trời ướt đẫm
Mờ nhạt ánh sao lọt sương đêm
Nàng thơ lại đến đòi tâm sự
Lâu rồi gặp lại thỏa nỗi niềm
Mãn cuộc thời gian vào quá giấc
Đành vậy, nên ta phải ngủ "thiền "
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét